Nghề mình có một điều trớ trêu: đông khách nhất vào đúng lúc gia đình cần mình nhất.
Cuối tuần. Ngày lễ. Mùa cưới. Sáng mùng một Tết. Những khoảng thời gian mà cả thế giới đang ở nhà thì mình đang cầm cọ.
Tôi đã trải qua giai đoạn cố gồng cả hai đầu, và tôi thua. Bài này là những gì tôi học được sau khi thua.
Cái tôi làm sai suốt mấy năm đầu
Tôi nhận hết. Ai gọi cũng nhận, giờ nào cũng nhận, xa mấy cũng đi.
Tôi tự nhủ: "Giai đoạn này phải cố. Vài năm nữa ổn rồi mình bù cho gia đình."
Vấn đề là "vài năm nữa" không bao giờ đến. Khách càng đông thì lịch càng dày, và tôi càng có lý do chính đáng để vắng mặt. Con tôi không lớn chậm lại để chờ tôi ổn định.
Chữ "cố thêm chút nữa" là cái bẫy tử tế nhất mà nghề này giăng ra cho phụ nữ.
Ba ranh giới tôi đặt ra, và giữ
Một: có những giờ không bán. Với tôi là bữa tối, và sáng chủ nhật. Không phải "cố gắng giữ" — là không bán, giống như bạn không bán cái xe mình đang đi. Khách gọi vào giờ đó, tôi hẹn giờ khác. Chưa từng mất khách nào vì chuyện này. Điều tôi tưởng sẽ mất, hoá ra chỉ là nỗi sợ trong đầu mình.
Hai: nói trước, đừng xin lỗi sau. Đầu mùa cưới, tôi nói với gia đình: tháng này mẹ bận, những ngày này mẹ vắng, đổi lại ngày kia mẹ ở nhà cả ngày. Nói trước thì mọi người chuẩn bị được. Xin lỗi sau thì chỉ để lại một khoảng trống.
Ba: đừng mang khách về nhà trong đầu. Về đến cửa là tắt. Không mở tin nhắn khách trong bữa cơm. Cái này khó nhất, và tôi vẫn còn phải tập.
Điều tôi ước có ai nói với mình sớm hơn
Người nhà không đòi bạn ở nhà nhiều hơn. Họ đòi bạn có mặt thật sự trong khoảng thời gian bạn ở đó.
Hai tiếng ngồi cùng con mà không cầm điện thoại đáng giá hơn cả một ngày ở nhà mà tâm trí đang ở chỗ khách.
Tôi nhận ra điều này khi con tôi nói một câu rất nhẹ: "Mẹ ơi, mẹ nhìn con cơ." Lúc đó tôi đang ngồi ngay cạnh con.
Khi người thân không ủng hộ nghề của bạn
Nhiều bạn học viên kể với tôi rằng chồng, hoặc mẹ chồng, không thích việc mình đi làm makeup. "Đi tối ngày", "làm cái nghề gì mà đi suốt".
Tôi thường khuyên hai việc:
- Cho họ nhìn thấy kết quả cụ thể. Không phải kể "hôm nay em làm cho khách xịn lắm", mà là đưa về nhà một khoản tiền có tên: tiền học của con, tiền thuốc của mẹ. Người ta khó phản đối một cái nghề đang gánh việc thật.
- Đừng biến gia đình thành phía đối lập. Nếu mỗi lần bàn về công việc là một cuộc cãi nhau, thì dần dần bạn sẽ giấu, và giấu là chỗ mọi thứ bắt đầu hỏng.
Nhưng tôi cũng nói thật: có những gia đình sẽ không bao giờ ủng hộ. Lúc ấy bạn phải chọn, và chọn nào cũng có giá. Chỉ đừng chọn trong lúc đang giận.
Cái tôi giữ lại được
Bây giờ tôi làm ít việc hơn ngày trước, mà thu nhập không giảm — vì tôi làm những việc đúng và để đúng giá.
Và tối nào tôi cũng ăn cơm ở nhà.
Nếu bạn hỏi tôi giữa hai thứ ấy cái nào khó hơn, tôi sẽ nói: khó nhất là ngày đầu tiên dám từ chối một cuộc gọi. Sau ngày đó thì mọi thứ dễ dần.
Bài liên quan: Phong thái không phải dáng đi, mà là cách bạn phản ứng

