Người khách tôi nhớ nhất không phải người khen tôi nhiều nhất.
Là một chị đi ăn hỏi cho con gái. Tôi đánh xong, chị soi gương, im lặng chừng năm giây, rồi nói: "Chị không thích kiểu này lắm."
Năm giây đó dài như năm phút. Và tôi biết ơn nó đến tận bây giờ.
Phản ứng đầu tiên của tôi là sai
Lúc ấy trong đầu tôi nghĩ ngay: mình làm đúng kỹ thuật mà, màu này hợp da chị mà, chị không hiểu thôi.
Đó là phản ứng của một người muốn đúng, chứ không phải của một người làm nghề.
Nhưng may là tôi không nói ra. Tôi hỏi: "Chị chỉ giúp em, chị thấy không thích ở chỗ nào ạ?"
Chị chỉ vào mắt: "Chị thấy mình già đi. Hôm nay chị đứng cạnh con gái chị."
Cả vấn đề nằm ở câu đó, và nó không nằm ở kỹ thuật một chút nào. Chị không chê đường kẻ mắt. Chị sợ mình trông già bên cạnh con.
Điều tôi học được: khách hiếm khi chê cái họ đang chỉ vào
Khách nói "đậm quá" thường có nghĩa là "tôi sợ người ta nhìn tôi".
Khách nói "sao không giống ảnh mẫu" thường có nghĩa là "tôi thất vọng về gương mặt mình chứ không phải về bạn".
Khách nói "chị không thích kiểu này" có khi có nghĩa là "hôm nay tôi có một nỗi lo mà tôi chưa kể cho ai".
Nếu bạn chỉ nghe phần câu chữ, bạn sẽ sửa sai chỗ. Sửa xong khách vẫn không vui, và bạn thì mệt.
Việc của mình không phải là bảo vệ tác phẩm. Việc của mình là hiểu người đang ngồi trước mặt.
Ba câu tôi luôn hỏi khi khách chưa hài lòng
Một: "Chị chỉ giúp em chỗ nào ạ?" — Câu này đưa cuộc trò chuyện từ cảm giác mơ hồ về một điểm cụ thể. Rất nhiều lần, khi phải chỉ ra, khách tự nhận ra mình không chê chỗ đó.
Hai: "Hôm nay chị đi đâu, đứng cạnh ai ạ?" — Câu này mở ra bối cảnh. Gương mặt đẹp trong phòng makeup chưa chắc đúng cho cái bối cảnh mà khách đang lo.
Ba: "Em chỉnh lại theo hướng này, chị thấy được không?" — Hỏi trước khi sửa. Đừng lẳng lặng cầm bông tẩy đi lau, vì như thế khách thấy mình vừa gây ra một sự cố.
Vì sao khách dễ tính không dạy được điều này
Khách dễ tính khen bạn, trả tiền, đi về. Bạn thấy vui, nhưng bạn không biết mình vừa đúng ở đâu và may ở đâu.
Khách khó tính buộc bạn phải nhìn lại toàn bộ quy trình: bạn có hỏi kỹ trước không, bạn có cho khách xem hướng trước khi làm không, bạn có kiểm tra dưới ánh sáng thật không.
Mỗi người khách khó tính là một bản kiểm toán miễn phí cho cái nghề của bạn. Chỉ là nó đến kèm cảm giác khó chịu, nên phần lớn người ta ném nó đi thay vì đọc.
Chuyện kết thúc thế nào
Tôi làm nhạt mắt lại, đổi màu môi sang tông hồng đất, hạ bớt độ nét của chân mày.
Chị soi gương lần nữa, rồi nói một câu tôi giữ đến giờ: "Ừ, giờ chị thấy là chị."
Hôm đó tôi hiểu ra: cái đẹp mà mình đưa cho khách phải là cái đẹp mà họ nhận ra mình trong đó. Nếu họ nhìn vào gương và thấy một người lạ, thì dù kỹ thuật hoàn hảo đến đâu, mình vẫn làm chưa xong việc.
Chị ấy sau này giới thiệu cho tôi bảy người.
Bạn đã gặp người khách nào làm bạn nhớ mãi chưa? Kể cho Phượng nghe ở Facebook nhé.

