Có bạn nhắn tôi ảnh một bộ cọ mười mấy triệu, hỏi: "Mua bộ này thì em đánh đẹp hơn đúng không chị?"
Tôi không trả lời ngay. Tôi gửi lại cho bạn ấy ảnh bộ cọ tôi dùng những năm đầu: sáu cây, mua lẻ, cây rẻ nhất bốn mươi nghìn. Rồi tôi hỏi lại: "Em có biết vì sao hồi đó chị vẫn làm được không?"
Cây cọ không quyết định lớp nền
Lớp nền đẹp hay không nằm ở ba thứ, và không thứ nào trong đó là giá tiền cây cọ:
- Da khách trước khi bạn chạm vào. Da chưa đủ ẩm thì nền nào cũng mốc. Da còn dầu chưa thấm thì hai tiếng sau là trôi. Tám mươi phần trăm việc của lớp nền xong trước khi bạn mở hộp phấn.
- Lượng sản phẩm bạn lấy ra. Người mới thường lấy nhiều gấp đôi mức cần. Nền dày không phải vì cọ, vì tay.
- Số lớp và độ kiên nhẫn giữa các lớp. Mỏng, đợi, rồi mới thêm. Nghe thì dễ, làm thì cần một tính nết mà không cây cọ nào mua được.
Dụng cụ tốt giúp người giỏi nhanh hơn. Nó không biến người chưa giỏi thành người giỏi.
Cái mà đồ nghề đắt tiền thật sự mua cho bạn
Tôi không nói đồ rẻ là đủ mãi. Đến một lúc, bạn nên đầu tư. Nhưng bạn phải biết mình đang mua cái gì:
Bạn mua sự ổn định. Cọ tốt không rụng lông vào mặt khách giữa buổi. Đèn tốt cho bạn thấy đúng màu da, không bị vàng, không bị tím. Ổn định nghĩa là bạn ít phải sửa, ít phải xin lỗi.
Bạn mua tốc độ. Một mút ướt tốt tán nhanh hơn mút rẻ chừng mười phút mỗi mặt. Một ngày bốn khách là tiết kiệm được bốn mươi phút. Đó là tiền.
Bạn mua sự an tâm trước mặt khách. Cái này ít ai nói nhưng rất thật: khi bộ đồ nghề của bạn gọn gàng, sạch sẽ, khách yên tâm hơn, và bạn cũng đứng thẳng lưng hơn.
Nhưng không cái nào trong ba cái đó là "đánh đẹp hơn".
Thứ tự đầu tư mà tôi khuyên học viên
Nếu bạn đang có một khoản tiền và không biết bỏ vào đâu, tôi xếp thứ tự thế này:
- Học. Một khoá học tử tế trả lại nhiều hơn bất kỳ món đồ nào. Kỹ thuật ở trong tay bạn cả đời, cọ thì hai năm là thay.
- Vệ sinh và an toàn. Cồn, khăn dùng một lần, bông tẩy, dụng cụ chuốt mi riêng. Đây là thứ giữ uy tín cho bạn, và giữ da cho khách.
- Ánh sáng. Một cái đèn trung thực đáng giá hơn ba cây cọ đẹp.
- Nền và che khuyết điểm. Đây là hai món ảnh hưởng đến kết quả nhiều nhất, nên đầu tư ở đây có lãi nhất.
- Rồi mới đến cọ, mắt, má, môi.
Bài tập tôi giao cho lớp
Tôi hay bắt học viên làm một bài rất khó chịu: đánh một mặt hoàn chỉnh với đúng ba cây cọ.
Ai cũng kêu. Nhưng làm xong, các em hiểu ra một điều mà tôi nói mười buổi không bằng: cái quyết định là bạn hiểu gì về gương mặt trước mặt mình, chứ không phải bạn có bao nhiêu món trên bàn.
Người hiểu khuôn mặt thì ba cây cọ vẫn ra một gương mặt đẹp. Người không hiểu thì ba mươi cây cũng chỉ ra một lớp trang điểm.
Nói với bạn đang tiếc tiền
Nếu hôm nay bạn chỉ có bộ cọ rẻ, đừng lấy đó làm lý do để không bắt đầu. Tôi bắt đầu như vậy. Rất nhiều người tôi biết trong nghề cũng bắt đầu như vậy.
Cứ làm cho tốt với những gì đang có. Tay nghề lên rồi, khách sẽ trả tiền cho bạn mua đồ tốt hơn. Đó là thứ tự đúng — chứ không phải mua đồ tốt trước rồi hy vọng tay nghề theo sau.
Bạn muốn biết bộ đồ nghề tối thiểu để bắt đầu nhận khách gồm những gì? Nhắn cho Phượng, mình gửi bạn danh sách mình đang dùng.


